Mới nhất

Tôi nói, cô ta nói

.

Tôi nói, chúng ta đừng cắn xé nhau nữa, tròi ạ, cũng phải đến lúc dừng việc này chứ, trời đã tối rồi, làm sao mà cứ cắn xé hoài, ai chịu thấu.

Cô ta nói, phải làm thế thôi, chứ không tối làm gì, u u hoài hoài ngậm kẹo bạc hà cai thuốc lá rồi đọc truyện diễm tình sao, đời thanh bình quá, đổ máu mới dệt thành hoa.

Đọc tiếp »

Hôm nay, Chip bao sách

.

Hôm nay, mẹ đem về nhà một bộ sách giáo khoa lớp Một. Mới đó mà em Chip nhà ta đã chuẩn bị làm “nữ sinh” rồi. Cả nhà háo hức, chộn rộn. Chị và Chip cùng đi bao sách, tất thảy mười lăm đầu sách. Ban đầu là chị ngồi làm, sau Chip cũng nhảy vào. Làm ngon lành. Ngẫm lại có nhiều cái cần nói. 

Ví như, hồi xưa chị đi học, tập vở là bố bao bọc dán nhãn từ a tới z, đến lớp 2 học bao vở rồi mà chị cũng chỉ nhờ bố làm, cấp 2 mới chính thức tự làm cho mình. Như vậy là Chip giỏi hơn chị.

Ví như, hồi xưa chị đi học, còn chưa sõi tiếng Việt, học hết học kì một mới đọc được truyện, giờ Chip đã học đến vần “oăn” rồi (nhờ chị tìm các từ chứa vần “oăn” nhiều đến mức chị tưởng chị bị thiểu năng ngôn từ). Các bạn Chip thì còn ghê rợn hơn, Việt làu làu English thì làu bàu luôn. Như vậy, cũng có thể tính là giỏi hơn chị. Mãi lớp Sáu chị mới học English cơ mà.

Ví như, hồi xưa chị đi học, sách tuy xấu hơn, rẻ hơn nhưng hóa ra hình vẽ vẫn không có gì thay đổi. Cùng một người/một phong cách vẽ hay sao đấy. Và thành thật mà nói thì, rất xấu. Nhìn nét vẽ vừa xấu vừa cẩu thả. Năm xưa, điều kiện còn thiếu thốn nên thấy cũng bình thường. Giờ truyện thiếu nhi sách thiếu nhi đẹp lung linh bán đầy các hiệu sách, nhà nhà cố gắng cải thiện truyện tranh Việt, không rõ các bác Giáo dục nghĩ gì mà sách giáo khoa lại hời hợt như thế ? Dĩ nhiên sách thì khác truyện, nhưng sách cho bọn trẻ con, hình vẽ trau chuốt hơn không phải sẽ khiến việc học thú vị hơn hay sao ? Như vậy, về cái này, là Chip thiệt thòi hơn chị.

Ví như, hồi xưa, chị học, sách Hát nhạc cũng mở đầu bằng bài hát “Quê hương em biết bao tươi đẹp…” ấy. Hôm nay dạy Chip hát, có chút tự hỏi, không rõ Chip có cảm thấy như chị hồi trước không ? Năm đó, vì là bài hát đầu tiên chị được dạy và có thể nhớ rõ hết bài nên dấu ấn sâu đậm không thể quên. Giờ thì Chip đã nghe bao nhiêu bài, hát bao nhiêu thứ, nào là ABC song full hay là OST Tangled. Đều là các thứ rực rỡ hào nhoáng cả.

.

Thổ ty hoa

.

Cổ ý

.

Quân vi nữ la thảo,
Thiếp tác thố ty hoa.
Khinh điều bất tự hành,
Vị trục xuân phong tà.
Bách trượng thác viễn tùng,
Triền miên thành nhất gia.
Thuỳ ngôn hội diện dị,
Các tại thanh sơn nha.
Nữ la phát hinh hương,
Thố ty đoạn nhân trường.
Chi chi tương củ kết,
Diệp diệp cánh phiêu dương.
Sinh tử bất tri căn,
Nhân thuỳ cộng phân phương.
Trung sào song phỉ thuý,
Thượng túc tử uyên ương.
Nhược thức nhị thảo tâm,
Hải triều diệc khả lường.

. Đọc tiếp »

Không còn mảnh ván

.

Ngày đẹp trời nhớ lại chuyện bạn V. xin phép sử dụng bản Tác quyền của mình, mình chợt tò mò không rõ còn ai thấy bài viết đó tốt không nên đi search. Hóa là có không ít người thấy như vậy, từ chuyện copy paste y nguyên đến copy paste từng phần có chỉnh sửa không đáng kể. Điểm chung quan trọng nhất gữa họ là không hề ghi nguồn.

Này, bài viết đó cũng là thứ tôi viết ra vậy, các bạn trẻ, cũng là từ đầu tôi mà chạy ra chứ có phải là hàng công cộng public miễn phí phát chẩn cho các bạn thích là chôm đâu ?

Đến cái Tác quyền mà còn phải đi chôm thì tôi hỏi chứ các bạn còn có tư cách yêu cầu người khác tôn trọng tác quyền của các bạn sao ?

Vụ này cộng với vụ mình bị đạo cả bài chửi thật sự khiến mình có cảm giác mình đúng là “huyền thoại bị chôm”. Truyện, review, tutorial, avatar, chữ ký, profile, nickname, entry blog, bài chửi rồi giờ là cả yêu cầu tác quyền. Nhà quả nhiên không còn một mảnh ván mà.

.

Don't you cry tonight…

You got to make it your own way
But you’ll be alright now sugar
You’ll feel better tomorrow
Come the morning light now baby

And don’t you cry tonight
And don’t you cry tonight
And don’t you cry tonight
There’s a heaven above you baby
And don’t you cry

.

Don’t cry. One more time.

Nana

.

Sau chừng ấy năm, tôi chậm rãi đọc tiếp Nana. Nana của Ai Yazawa. Nhớ cái dạo ấy, những ngày tháng của năm mười chín tuổi, tôi đã mua những cuốn manga cuối cùng. Khi tình yêu đầu tiên bắt đầu, tôi rất tự nhiên đã buông tay khỏi manga, cái thế giới tôi từng bất chấp tất cả để vùi mình vào. Và Nana là một trong những cuốn manga cuối cùng ấy. Tôi còn nhớ, bìa màu tím. Tôi thích gọi chúng là những cuốn sách tím thay vì cái tên Nana.

Năm đó, ở chốn xa quê hương, không có máy tính, thế giới nằm gọn trong một căn phòng chưa đến chục mét vuông. Bên ngoài cửa sổ có hoa cát đằng chảy rơi trên dàn kẽm gai đã rỉ. Xóm chợ gần sông, triều dâng mỗi năm giờ chiều. Tôi mua Nana ở quán sách đầu xóm. Ở cái thành phố hoa lệ to lớn này, những tiệm sách nằm rải rác bé con con, thật khó cho đứa bỡ ngỡ như tôi tìm thấy manga của mình. Vậy là, ở thành phố này, trong căn phòng này, tôi lặng lẽ để tuổi mười chín của mình đọc Nana.

Đọc tiếp »

Lần cuối

.

Nói là, không có lý do nào để khóc.

Nhưng nói một hồi thì mắt đong đầy nước.

Khóc rồi.

Thật là tốt.

.

“Thả tay. Một cánh hoa bay về trời. Chiều nay biển lộng gió như vùi tan nước mắt. Thả tay. Một cánh hoa bay về trời. Nắng hoa vàng mong manh vờ trong sáng. Nắm chặt tay. Một cánh hoa bay về trời.

…về trời…”


Sơn hà nguy biến!

.

.

Nhân nói chuyện với bạn H. về bài hát Tổ Quốc nhìn từ biển, phổ thơ Nguyễn Việt Chiến, Anh Khoa sắp biểu diễn, mình nhớ đến bài hát yêu nước khác, một bài hát mình vô cùng yêu quý. Trong hoàn cảnh hiện nay, ngẫm ra, cũng có nét rất hợp.

.

Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!
Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển
Tuông giày non sông rền vang tiếng vó câu
Gây oán nghìn thu.

Đọc tiếp »

Legend of the fall

.

“Some people hear their own inner voices with great clearness and they live by what they hear.

Such people become crazy… or they become legends.”

.

One Stab đã bắt đầu câu chuyện của mình bằng những lời giới thiệu như thế.

Đọc tiếp »

Sáu năm về trước

.

Sáu năm về trước, tôi tiễn một người bạn thân ra đi. Lúc đó, tuổi trẻ, thời gian chưa hao mòn, tình cảm giống như mảnh kẹo mạch nha vừa đáng yêu lại vô cùng đơn giản. Nhưng một khối mất đi một thành tố, cứ thế, dần dần, lụi tàn, sự trong sáng ngày xưa ấy, không cách gì cứu vãn được.

Sáu năm về trước, tôi vẫn còn là một đứa trẻ không lo gì hơn ngày trả bài kiểm tra Toán hay một cái liếc nhìn của cậu con trai xinh đẹp tôi yêu mến. Có những chuyến đi quanh vùng biển ấm dưới tiết trời vào hạ xanh rực sáng màu. Có những góc sân trường vươn lên phượng vĩ không thể ngăn khát khao muốn hái trộm. Những cái ôm eo trên chiếc xe đạp nhỏ màu mận chín, xen trong tiếng cười khanh khách nói xấu vài bạn gái xinh xinh chảnh và chua.

Đọc tiếp »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.